康熙字典
響【戌集中】【音部】 康熙筆画:22画,部外筆画:13画
〔古文〕
《唐韻》《集韻》《韻會》《正韻》
許兩切,音享。《說文》聲也。从音鄕聲。《註》徐鍇曰:聲之外曰響。響猶怳也,怳怳然浮也。實而精者曰聲,朴而浮者曰響。響之附聲,如影之著形。《玉篇》應聲也。《書·大禹謨》惟影響。
又方響,樂器。《杜陽雜編》太和九年,宮人沈阿翹進白玉方響。《集韻》或作㗽。《韻會》又作鄕。通作嚮饗。
说文解字
说文解字
響【卷三】【音部】
聲也。从音鄉聲。許兩切〖注〗
、
,古文響。
说文解字注
(響)聲也。渾言之也。天文志曰。鄉之應聲。析言之也。鄉者假借字。按玉篇曰。響、應聲也。从音。鄉聲。許㒳切。十部。
響字同音的字
- xiāng芗
- xiāng骧
- xiāng缃
- xiāng镶
- xiāng襄
- xiāng厢
- xiāng湘
- xiāng箱
- xiāng乡
- xiāng香
- xiāng xiàng相
- xiāng rǎng纕
- ráng xiāng勷
- ráng xiāng儴
- xiǎng náng饟
- xiǎng jiōng銄
- jiàng xiáng夅
- jiàng xiáng降
- jiǎng xiǎng䒂
- jiǎng nǎo xiàn xiǎng䙹
- jiàn niú xiàng䤔
- hóu xiàng銗
- hòng juǎn xiàng闂
- hòng xiàng閧
- xiáng hóng瓨
- hàng xiàng䴂
- hàng xiàng䦳
- hàng liáo xiàng䣈
- xiàng hàng巷
- gòng xiáng䇨







